BÌNH LUẬN NHANH THƠ TRÊN FACEBOOK

BÌNH LUẬN NHANH THƠ TRÊN FACEBOOK
BÙA HOA – THƠ THAO NGỌC
Ơi nhớ! mùi thơm hoa mộc
Thoảng qua như một tình cờ
Mùi thơm bay từ cõi thực
Trái tim giây lát sững sờ
Muốn tránh xa màu trần tục
Vườn chùa lại lắm sắc hương
Mùa đến nở thêm chùm mộc
Buồn vui ắt cũng lẽ thường
Nam Mô A Di Đà Phật!
Kiếp người nhiều thế tơ vương
Lơ đãng một làn hương mộc
Cũng giăng bẫy ngã đời thường.
TN 10/5
Đọc BÙA HOA tôi bỗng nhớ một bài thơ không tên của nhà thơ Hungary Petophi :
“ Buồn đau là biển cả
Vui sướng là ngọc châu
Khi mò được ngọc châu đáy bể
E nửa vời tan nát còn đâu”
Nỗi buồn trong thế nhân thì lớn lao vô tận như biển cả . Còn niềm sung sướng hạnh phúc của con người lại hiếm hoi như ngọc châu . Không chỉ hiếm hoi mà nó còn mong manh dễ vở . Càng đọc Bùa hoa ta càng nhận ra một điều kiếp người là một nỗi cô đơn vô tận và khi cô đơn thì khát vọng và ước mơ của con người lại trở nên nhỏ bé mong manh hư ảo . Sao không là phù hoa , sao không là kẻ chợ đông vui mà chỉ mùi hoa ,một mùi hoa bình dị rất đời thường cũng có thể níu kéo con tim thi nhân vào một khát vọng bi thương ?
“Ơi nhớ! mùi thơm hoa mộc
Thoảng qua như một tình cờ
Mùi thơm bay từ cõi thực
Trái tim giây lát sững sờ”
Tất cả đều tình cờ một sự tình cờ thoát ra từ cõi thực lại có thể làm cho trái tim phải sững sờ và không thể kìm nén một nỗi khát thèm vô cớ .Đáng ra con người phải biến nỗi khát thèm được yêu đương ,được ấp ủ thành hiện thực . Nhưng không họ lại tự mình tước đoạt hay chính vì họ đã nhìn thấy đã cảm nhận được sau cái giây lát sững sờ của con tim là một khoảng trống không thể lấp đầy !Vì thế thi nhân lại tìm cho mình một con đường một nơi chốn mong có thể làm cho lòng mình an nhiên để quên đi những khát vọng bi thương :
“Muốn tránh xa màu trần tục
Vườn chùa lại lắm sắc hương
Mùa đến nở thêm chùm mộc
Buồn vui ắt cũng lẽ thường”
Muốn lánh xa mùi trần tục thì mùi trần tục lại dâng đầy lại quyến rũ thêm lên . Đến đây tầm nhìn ,tầm cảm nhận về cuộc đời của thi nhân đã nhuốm màu thực tiễn không chỉ trong cõi người trần tục mà cả nơi từ bi hỉ xả nơi tưởng như sẽ làm cho ham muốn bị kìm nén bị tiêu diệt . Nhưng có ngờ đâu :
“Nam Mô A Di Đà Phật!
Kiếp người nhiều thế tơ vương
Lơ đãng một làn hương mộc
Cũng giăng bẫy ngã đời thường.”
Chỉ một làn hương thôi – một thứ vô hình vô ảnh mà cũng có thể giăng bẫy con người . Thế mới biết trong cảm nhận của thi nhân con người đã trở nên mong manh nhỏ bé đến dường nào !
Bài thơ khép lại rồi nhưng ta vẫn thấy một con người đang bơ vơ lạc lõng giữa cõi người cõi Phật còn lắm đa đoan dâu bể . Chỉ một làn hương thôi mà sao nó lại có thể vò xé đến rớm máu ước mơ khát vọng của một đời người ???

8 Comments

  1. Mai Hạ

    Hay quá cả bài thơ và bài bình. Cảm ơn hai tác giả nhé.

    Reply
    1. Thao Ngoc

      Cảm ơn bạn Mai Hạ nhiều

      Reply
  2. Nguyễn Xuân Dương

    Không đâu chị sáng nay định đăng nhưng nhớ hôm nay là NGÀY CỦA MẸ nên tôi tạm xóa . Xin lỗi chị nhé Sông Đen

    Reply
    1. Sông Đen

      khiếp ! không phải thế là khách sáo sao? Và thế có nghĩa là em không nhầm ạ – May quá .

      Reply
  3. Nguyễn Xuân Dương

    Chị không nhầm ạ

    Reply
  4. Sông Đen

    Thấy em quan tâm chưa? Còn 8 phút nữa là bác đi ngủ đấy ! Cchucs bác ngủ ngon.

    Reply
  5. Nguyễn Xuân Dương

    Chưa đâu chị ạ

    Reply
  6. Sông Đen

    Chả nhẽ em lại nhầm ư? Lần này thì bác quên chứ em ko nhầm, chắc chắn thế.

    Reply

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *