Mình chơi với bạn mình hơn mười năm

Mình chơi với bạn mình hơn mười năm, cũng chỉ biết nhà nó ở quận 5, chứ không biết nhà nó ở đâu. Sau tầm 6 năm chơi chung, có hôm nào ai đó đùa nhà nó là giang hồ quận 5, mình cũng tin. Sau này ai hỏi nhà con X làm gì, mình cũng cứ nói, là giang hồ quận 5. Mình với nó thân nhau, có thời gian nó ở nhà mình gần 2 năm, mà thông tin về bạn mình, mình còn sai be sai bét. Vì thứ nhất nhà nó không phải giang hồ, mà toàn giáo sư là đằng khác. Thứ hai, là mình cũng không chắc có phải nhà nó ở quận 5 không.
Bạn thân của mình, một đứa khác, tính tới bây giờ là chơi chung 7 năm, mình vẫn cứ nhầm không biết nhà nó ở Quảng Ngãi, Quảng Bình hay Quảng Trị. Bố mẹ nó mình cũng không nhớ là làm giáo viên hay là ngân hàng.
Mấy đứa bạn mình yêu đương ai, chia tay như thế nào, thậm chí sắp cưới nhau tới nơi, nó nói thế thì mình biết thế. Không bao giờ hỏi han đào sâu thêm. Kiểu như nó buồn, thì nó kể đi, mình nghe này. Nó cần, cần gì? Nói đi, mình giúp được không, thì mình giúp này.
Nói chung đa phần các mối quan hệ của mình, càng thân thì mình càng không đào sâu đời sống cá nhân, riêng tư của người ta. Hồi mới vào Sài Gòn, mình có thằng em chơi bóng vỡ nợ, vào trốn, mình còn đưa xe của mình cho nó bán. Cũng không hỏi han sâu là em sao sao như thế nào. Mà lúc đó mình cũng nghèo rớt máng họng ra.
Lúc còn đi làm ở các công ty, mình cũng hiếm khi đi ăn cùng đồng nghiệp. Buôn chuyện càng không. Mọi người thích túm năm tụm ba thì hay bảo là mình kiêu ngạo, chảnh chó, rồi đâm ra từ đó mà ghét mình. Nhưng thực ra đơn giản chỉ là mình không quen nghe người ta ngồi cafe hay ăn uống rồi gièm pha người khác. Ghét ai mình thể hiện quan điểm rất rõ ràng. Mình không có chuyện bằng mặt mà không bằng lòng. Không bằng lòng là mình không bao giờ thèm nhìn mặt. Nói xấu ai cũng không sợ người ta biết. Người ta biết thích chửi nhau thì mình sẵn sàng tiếp trực tiếp luôn.
Thế nên sau này, khi có công ty riêng, mình với nhân viên cũng vậy. Mình không thuộc thể loại sâu sát nhân viên, nghe ngóng, hóng chuyện xem hôm nay các bạn ý ăn gì, nghĩ gì, nói xấu ai?
Mình chỉ quan tâm công việc các bạn ấy làm tốt không? Tốt thì tăng lương hoặc thưởng. Không tốt thì lý do là gì, em trình bày đi, em cần bao nhiêu thời gian để làm cho tốt hơn?
Khi nhân viên nghỉ việc, mình chỉ hỏi: Em có vấn đề gì? Nghỉ việc rồi đã có việc mới chưa? Nếu chưa có thì em lấy tiền đâu sống?
Nói chung, mình chưa bao giờ cấm cản nhân viên cả. Cái gì tốt cho các bạn ấy thì các bạn ấy chọn. Nếu mình không tốt bằng người ta, các bạn có thể tìm nơi tốt hơn.
Mình chỉ giúp được trong phạm vi mình có thể thôi. Có gì cần thì phải nói, muốn gì thì phải nói. Hợp lý, đáp ứng được thì đáp ứng không thì thôi.
Thế không có nghĩa là mình vô cảm. Không quan tâm đến cảm xúc của người khác. Mình chỉ nghĩ các bạn đi làm ngoài tình cảm còn cần rất nhiều lý trí. Và phải biết cuộc sống này rất công bằng, làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu, than vãn nhiều, chẳng làm cho cuộc sống của bản thân tốt hơn được đâu.
Mấy tháng trước, doanh số của La Bore bỗng nhiên tăng vọt. Vì thưởng theo doanh số nên nhân viên bán hàng tháng đó lương rất cao. Nhưng ngược lại thì lương văn phòng của các bạn gói hàng hay hành chính thì lại vẫn vậy. Mình nhận bảng lương thì cứ trả theo lương theo hệ số các em ấy thống kê thôi.
Mấy ngày sau, khi mình đi công tác nước ngoài, thì bố mẹ mình nhắn tin trên facebook, hỏi lương của bạn A, B, C tháng này thế nào? Mình nói con trả theo bảng lương thôi ạ. Bố mẹ mình bảo mấy ngày nay thấy tụi nó buồn buồn. Mình xem lại bảng lương áp vào doanh số và hiểu ra vấn đề nên mình nhờ mẹ chuyển thưởng cho các bạn. Vì hàng bán ra nhiều, thì các bạn ấy gói hàng cũng sẽ gấp mấy lần. Không được thưởng là không công bằng. Tính mình đồng bóng, nhưng trong công việc mình rõ ràng sòng phẳng như vậy đấy!
Quản lý của mình bây giờ, xuất phát từ nhân viên gói hàng với mức lương 3 triệu. Em ấy làm gì mình cũng không hài lòng. Sau đó, chuyển em ấy sang trực inbox và nói hãy làm việc tại nhà, trong lúc tìm công việc khác thì em cứ làm ở nhà đi, vì em không hợp môi trường làm việc ở đây. Ngày ấy, em ấy nói em ấy đi làm nhưng bố mẹ không có bắt kiếm tiền này kia. Mình mới nói: Ngay cả khi bố mẹ em không cần em kiếm tiền, em vẫn phải tự kiếm tiền nuôi lấy bản thân em và báo hiếu cho bố mẹ em. Vì em không thể mãi mãi sống phụ thuộc và để bố mẹ phải lo lắng cho em được.
Sau hơn 1 năm, em ấy bây giờ là quản lý của công ty mình, vị trí là chỉ dưới mỗi mình thôi, như vậy đó. Tất nhiên lương đã gấp mấy lần cái 3 triệu kia rồi.
Trong một hoàn cảnh như nhau, mỗi người chọn cách tiếp nhận và ứng xử khác nhau. Có kẻ gục ngã và có người vươn lên. Sướt ma sướt mướt có no bụng được đâu. Có vấn đề thì phải đương đầu, rồi giải quyết, vậy thôi.
Mình có nhiều nhân viên gắn bó đã từng vươn lên như thế. Không chỉ mình em quản lý của mình đâu. Có nhiều bạn đã nghỉ việc nhưng lại quay về. Thậm chí, có những bạn đã đi, nhưng khi cần vẫn luôn xuất hiện.
Có thể, mình không phải là người màu mè. Đòi hỏi trong công việc cũng cao, mặc dù bây giờ già rồi nên tính tình cũng đỡ hơn một tí. Nhưng mình cũng từng như các em ấy, đi làm, vất vả. Rốt cuộc không phải văn phòng là chốn ăn chơi, chẳng có môi trường làm việc nào là thiên đường và không có những khó khăn bỡ ngỡ cả. Nhưng giá trị mỗi người được thể hiện qua thành quả của chính họ. Và chúng ta chỉ nhận được những gì chúng ta xứng đáng thôi. Nên hãy cố gắng vì chuối giá trị của bản thân để nhận lấy những gì tương xứng.
Còn đòi hỏi một ai đó dành hết thời gian lắng nghe câu chuyện của mình, nương theo ý mình, lựa theo tính mình để làm việc, là điều rất khó khi mình chưa đóng góp được gì nhiều.
Mình siêu ghét những câu chuyện drama, buôn chuyện nơi công sở. Có nhiều nơi cho rằng việc đào sâu đời tư nhân viên và lắng nghe mọi thứ họ buôn, họ tám được xem là “sâu sát đời sống” nhưng mình thấy vô nghĩa vô cùng. Đến bạn thân mình, mình còn không tò mò tọc mạch, huống chi là đồng nghiệp.
Quan trọng hơn, trong công việc, mình không muốn bị cảm xúc do người khác mang đến tác động lên sức sáng tạo và khả năng lao động của mình. Nên mình không nghe luôn cho đỡ mệt. Vì những thị phi nơi làm việc rất dễ khiến cho bạn bị lung lay trước một số quyết định đôi khi là quan trọng, và hành động cảm tính trong những lúc cần tỉnh táo.
Người đối tốt với bạn là người mang lại lợi ích cho bạn, giúp đỡ bạn khi khó khăn, hoặc đồng hành cùng bạn trong gian khổ. Chứ không phải mấy đứa mồm chim mõm quạ, suốt ngày reo rắc vào đầu bạn mấy thứ cảm xúc hỗn tạp, hoang mang, thị phi thị nở chí phèo drama các kiểu dở hơi khùng điên rồ dại. Càng buôn chuyện ít, càng trẻ lâu, càng đỡ nhức đầu, các mẹ ạ!
Tóm lại, làm tốt việc của mình là được. Ai nói gì mặc mẹ nó đi các bạn ạ! Đừng tin quá, mà hoá dở hơi!
Còn nếu nói Thanh vô tâm thì không phải đâu nhé! Thanh chỉ nghĩ thế này: Mình tin tưởng người ta, lựa chọn người ta làm bạn bè, là đồng nghiệp, thì cần gì quan tâm tới bố mẹ người ta là ai? Gia đình người ta thế nào? Yêu đương của người ta ra sao, đời sống cá nhân của người ta mình tò mò làm gì nếu người ta không muốn chia sẻ? Nếu người ta không chia sẻ mà mình đi nghe mấy đứa thích buôn kể lại, có phải mình không tôn trọng người ta không?
Giá trị của một mối quan hệ luôn luôn nằm ở hai chữ TIN TƯỞNG.
Thanh tin tưởng rồi Thanh không đào sâu bới xa. Trong tình bạn, chơi tốt với nhau là được. Trong công việc, làm việc tốt là được. Những thứ khác như ruồi bâu, kiến bò, Thanh không có chỗ trong đầu để để tâm để ý!
Tâm sự thế thôi, chứ đi xem phim còn ngủ đây!
Đợi Designer gửi logo quá lâu =.=

53 Comments

  1. Ng Bống Ngọc

    chuẩn chuẩn, t cũng thế, ko sâu sát vào đời tư ng khác làm j, ai kể thì mình biết thế ko cũng ko hỏi

    Reply
    1. Vũ Phương Thanh

      đ’ hiểu mấy đứa đi làm mà cứ dò la câu chuyện ko phải của mình để làm gì nhỉ? Tính cách rảnh rỗi vãi luôn ấy. Mà bệnh đó lây! 1 đứa buôn thành 1 bầy buôn nhanh lắm

      Reply
  2. Tâm Phùng

    Mẹ Gào lúc nào cũng sâu sắc!
    Klq mà hôm nay mua được Combo Doremon chưa c ạ!??

    Reply
    1. Vũ Phương Thanh

      Rồi nha em

      Reply
  3. Tùng Anh

    Sau này lúc em giàu lên tí , hình như còn khoảng vài chục trong túi , em cũng đền chị cái bánh mì trứng rùi nhé , chan chứa tình chị em
    Thật lòng thì cả cuộc đời có đúng bà chị này tốt nhất với mềnh , dù ko nhắc nhưng em vẫn giữ trong lòng đấy nhé ☹️

    Reply
    1. Vũ Phương Thanh

      Bây giờ thân là chúng nó cứ phải show ra hay sao ấy! Thể hiện sự quan ngại sâu sắc vì chị em ko thân nhiều năm chưa gặp!

      Reply
  4. Imnot Nhi

    Cái khoản ghét ai rất rõ ràng, ko có chuyện bằng mặt ko bằng lòng, ghét ra ghét, em thấy đúng chị ơi, rõ ràng là ko thích nhưng vờ như ko có gì thậm chí còn cười giỡn vs nhau, thậm chí thế giới xung quanh toàn drama nói xấu nhau nhưng lại chơi chung cười nói thân thiết, em thật tình ko thích lối sống đó, mà nhiều ng xung quanh em ai cũng thế còn bảo tính em làm màu, trẻ con, em cũng chịu. Cứ sống bớt để tâm chuyện người khác có khi nhẹ ng

    Reply
    1. Vũ Phương Thanh

      Uh sao ghét ko nói ghét mà cứ thảo mai giữ quan hệ làm gì nhỉ?

      Reply
  5. Vũ Phương Thanh

    Phần lớn thời gian từ chính xác nhất để miêu tả cảm giác của Thanh khi nghe mấy chuyện ruồi bâu buôn dưa lê ko liên quan đến Thanh là “mệt đít” hoặc “thì sao?” Hay “liên quan gì đến tao?” Mệt ghê!

    Reply
    1. Trần Hồng Quyên

      Em cũng chả bao giờ sâu sát vào cuộc sống của người khác, kể cả bạn thân. Nhiều lúc em cứ thắc mắc ko biết mình như vậy thì có vô tâm có hời hợt với bạn bè không. Hôm nay đọc stt của chị như thấy mình trong đó ♥

      Reply
  6. Sophronia Nguyen

    Như Ý Scor :)) t cũng ko biết ba mẹ m làm gì cho đến khi m chở t về QN thế là hết

    Reply
    1. Như Ý Scor

      Hay lắm

      Reply
  7. Sophronia Nguyen

    T não cá mà m :)) có nói t cũng chẳng quan tâm

    Reply
  8. Hoang Anh Nguyen

    Đọc xong lại nghĩ : Chẳng biết có môi trường làm việc nào đồng tâm hiệp lực đoàn kết với nhau không? Tuy mới làm 2 nơi mà đi đâu cũng thấy sự ganh ghét, ti nanh, xấu tính, ích kỉ, cá nhân, lạ kỳ hơn là cứ to vẻ hách dịch sao sao đấy. Làm không hết việc mà còn đùn đẩy việc qua lại, sợ chịu trách nhiệm, nhưng công thì muốn hưởng…

    Reply
    1. Vũ Phương Thanh

      Tạm thời hiện có La Bore nhé!

      Reply
  9. Sophronia Nguyen

    đến khi t học cấp 3 thì t mới biết chính xác mẹ t làm gì và 12 mới biết ba t làm gì là m biết rồi. Hỏi nhiều quá t mới chạy về hỏi ba mẹ lol

    Reply
  10. Lục Diễm

    Trân Thái Như Trân đây, mỗi lần Diễm sang nhà là sẽ được báo địa chỉ khác và Diễm vẫn bình thường :)) Kể thì nghe không thì thôi, nhưng ăn thì phải đi :))

    Reply
    1. Thái Trân Trân

      má dài quá méo đọc hết, mà đọc đoạn đầu xong thì cứ tin tao là con của tỉ phú ngầm đi nhé,

      Reply
  11. Nguyễn Phương Lan

    Em có cô bạn thân Thanh ạ 🙂 Tình bạn cũng lên hơn 7 năm rồi. Bạn e tính cách rất đặc biệt. Có nhiều lúc có chuyện nó cứ giữ trong lòng nhưng nhìn mặt và biểu hiện của nó e biết là đang bực lắm ,nhiều khi e hỏi , muốn nó tâm sự mà e lại có cảm giác nó dỗi lây luôn sang mình. Nó cứ ns không có gì, k chia sẻ nhiều cái làm e cũng cảm thấy hình như bản thân mình không đáng để được lắng nghe. Những lúc thế e lại chạnh lòng và buồn lắm(dù nhóm bạn thân của e đã quen thuộc với tính tình nó rồi). 🙂 Tin tưởng nhau dễ mà khó quá Thanh ạ .

    Reply
    1. Quỳnh Hương

      Em hiểu cảm giác ấy ạ

      Reply
  12. Thi Au

    Nhân vật 1: nhà nó ở quận 10 chứ ko phải quận 5 ..
    Nhân vật 2: nhà nó ở Bình Định, ko phải Quảng Ngãi, Quảng Bình hay Quảng Trị đâu nha mẹ. Ba mẹ nó làm giáo viên :)))
    Tao biết tao nói m cũng ko nhớ đâu nhưng cứ nói :)))

    Reply
    1. Vũ Phương Thanh

      Nhà bố mẹ nó ở quận 10 á?

      Reply
  13. Như Ý Scor

    Có đứa con như m bama m thật có phước ha =)))

    Reply
  14. Thi Au

    Dạ thưa chị ..

    Reply
  15. Thi Au

    Cái đường đó ở quận 10 thưa chị :))

    Reply
  16. Vũ Phương Thanh

    Thế Bình Định có gần Quảng gì ko?

    Reply
  17. NguyênHà Đặng

    chị ơi nhân viên bên chị thường làm full time hay part time vậy ạ?

    Reply
  18. Nhu Tran

    Trong công việc c Thanh đúng là một người sếp luôn đối xử công bằng với tất cả mọi nhân viên luôn. Đặc biệt là dù có nghỉ việc rồi mà khi muốn quay lại làm việc với chị thì chị vẫn chấp nhận.
    ps: Cám ơn chị vì đã luôn đưa ra những lời khuyên chân thành và luôn giúp đỡ những bạn trẻ mới bước ra đời ạh.

    Reply
    1. Vũ Phương Thanh

      Vâng, má nụ nghỉ 2 lần lận đó má nụ!

      Reply
  19. Trần Kiều Chinh

    Hằng Thái đọc xong cứ thấy hình bóng của c ở đâu đây.

    Reply
    1. Hằng Thái

      Kể c nghe về cái hb đó xem

      Reply
  20. Tram Bui

    E cũng vậy nhưng e chỉ là nhân viên quèn . Cả phòng 8 chuyện mỗi mình ko 8 hơi kỳ …

    Reply
  21. Tumao Ngo

    Đào Ngọc Anh thảo vs em bình của na có thể là kiểu người này, k phải là vô tâm nhưng thực sự là k thích đào sâu vào câu chuyện của người khác, là bạn thì bùn chỗ nào thì kể tao lúc nào cũng nghe nhưng sẽ k bao giờ can thiệp vào hoặc can thiệp sâu hơn vào chuyện riêng tư của họ 🙂

    Reply
    1. Đào Ngọc Anh

      Nguyễn Văn Giang sao phải phẫn nộ ? Tumao Ngo có thể vậy , nghĩ thế để an ủi bản thân là e cũng tình cảm :))))

      Reply
  22. Hân Ngọc Nguyễn

    Milk Dương boi biet qua nhieu lam gj dung ko? Ban muon ke tu at ban se ke cho mjnh nghe thoy ^*^

    Reply
    1. Milk Dương

      Chuan luon be ty

      Reply
  23. Ngan Nguyen

    Nhờ theo sếp đồng bóng mấy năm trời nên h làm j cũng k sợ, biết bao nhiu là kinh nghiệm hihi, lớp diu.

    Reply
    1. Vũ Phương Thanh

      Kiểu mỗi lần làm gì lại nghĩ đến bà Gào mà mình còn chịu đựng được huống chi chiện này

      Reply
  24. Sophronia Nguyen

    Bệnh ko quan tâm đó mà :))

    Reply
  25. Lâm Chu

    Tên nghe Hoa nhưng đ’ fai Hoa đâu mà ở quận 5. Lại còn là giang hồ Q5
    Ở quận 10 đó.
    Mà ko biết tại sao lại vậy vì ko fai mình mày nghĩ là ở Q5

    Reply
    1. Vũ Phương Thanh

      chuyện giang hồ quận 5 chắc chắn ko phải tao tự nghĩ ra! Có đứa nói cho tao. Nói xong còn tưởng là tao ngạc nhiên lắm! Nhưng tao thấy bình thường nên ai hỏi tao cũng kể thế luôn

      Reply
  26. Na's Na

    E cũng đi làm, giờ nghỉ trưa chui vào phòng họp ngủ, k tụ tập ăn hoa quả buôn chuyện với các mẹ, bị nói là k chơi với ai đc, mà thật là giờ nghỉ trưa quý giá lắm chị, phải ngủ 20p, chìu mới minh mẫn được, thế mà cũng bị ngta nói, k hiểu đc
    Có hôm xe hỏng, đi nhờ xe người khác, vậy mà theo hỏi suốt tuần, ai đấy, qua lại thế nào, làm gì, ở đâu, giới tính, bla bla đủ thứ, khiếp thật, k biết để làm gì

    Reply
    1. Hiếu Nguyễn

      Để nhìu chiện

      Reply
  27. Nguyễn Ánh Hồng Linh

    Nguyễn Kim Yến sao hnay e ăn ngon vậy, a ko thấy e mặc đồ trùng nhau :)))))

    Reply
    1. Nguyễn Kim Yến

      Đọc từ tối qua mé ơi :))))

      Reply
  28. Nguyễn Ánh Hồng Linh

    H t mới đọc :))

    Reply
  29. Kem

    Phạm Nhâm c ơi đọc đi c ơi , mình phải làm việc phong cách này này c . C đọc hết đi nha

    Reply
    1. Nhâm Phạm

      Đọc hết rồi nè

      Reply
  30. Kem

    Hay nhờ c nhờ hehe. Phải cố gắng làm việc kiểu ý mới đc

    Reply
  31. Nhâm Phạm

    Giá trị của 1 mối quan hệ luôn nằm ở 2 chữ TIN TƯỞNG

    Reply
  32. Tumao Ngo

    vô tâm là thấy chết mà k cứu, chứ còn như th vs e bình là tình cảm chán, k thích mấy đứa cứ tỏ ra tình cảm quan tâm nhưng chẳng quyết dc việc gì mà còn làm mọi chuyện lung tung cả lên 🙂

    Reply
  33. Đào Ngọc Anh

    Uh cái này thì đúng này quyết đc việc )) mà thi về chưa?

    Reply
  34. Mẹ Ku Gấu

    Mệt đít nữa cơ!

    Reply

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *