Một ngày nữa

Một ngày nữa, lại ra khơi, đủ việc.
1. Sáng, mình alô chị sếp mà chủy bận đâu rồi, không thấy bắt máy, mình alô Hg :
– Đi bịnh viện hem ?
– Giờ này còn sớm mà, ai cho vô thăm ?
– Có chút chiện, đi hem ?
– Hoy, Phóc đy đy !
Hg lại bận sô chậu gì rồi, thôy thì mình chạy 1 mình vậy.
Lấy cái phong bì mới tinh, mình trút vài viên Otiv vào đó, bỏ túi cho chắc ăn đã, ờ hớ.
Khoan vội lên bịnh viện làm gì, mình ghé “ngã tư Cẩm Đô” hỏi thăm xem sao. Không khó gì để tìm gặp được bác Tr. Th. Phương, ba của em Tr. Ng. Quốc Anh đang nằm cấp cứu trên khoa Ngoại tổng hợp.
Mình mua ủng hộ 4 hộp bánh tằm cho dễ trò chuyện hỏi thăm vậy, 20 nghìn. Chà ! Nghe ông nói kể hoàn cảnh, tội thiệt chớ !
– À, cái quán này của bác bán hay bác thuê mặt bằng để bán vậy ?
– Bác bán ngoài đường, ngoài kia (ông chỉ tay ra ngoài). Công an đuổi quá bác chạy vô đây gửi nhờ, đang ngồi bán hàng giùm bà chủ cửa hàng này, không phải của bác đâu.
– … (Ờ hớ !)
E hèm.. Để xem… 1 cái mẹt chỉ lèo tèo mấy gói bún tươi, 1 cái mẹt có ít bịch đậu hũ (đậu khuôn). Chà, 1 ngày bán vậy ông bác này kiếm lời lãi bao nhiêu để lo cho con trai trên bịnh viện, con gái đang học năm 3 Đại học, vợ thì lại ung thư vú Sài Gòn – Đà Lạt đi như cơm bữa ? Bán hàng kiểu này còn phải gửi hàng chạy ra chạy vô bịnh viện thăm nom con trai, liệu bác kiếm được 100 ngàn đồng/ngày không ?!
Mình hỏi dò :
– Viện phí sao rồi bác ?
– Người ta đòi đóng 5 triệu đồng mà…
– Đã có ai ủng hộ bác đồng nào chưa ?
– Bà con quanh đây người cho 50, người cho 100, bác gom cũng được khoảng 2 triệu đồng rồi.
– Bây giờ, để có thể đóng tạm ứng thì cần… như vầy… như vầy. Nhưng để con lên thăm gặp bịnh nhân trực tiếp coi sao đã nha. Bác yên tâm, có gì để con đi xin giùm cho.
– Ừ, cám ơn cháu.
Chào ông già dáng vẻ thất thểu khổ não, mình vô bịnh viện tỉnh. Ghé bếp ăn tình thương chào chào, sẵn đó mình rủ Sơ cùng đi thăm khoa Lọc máu (chạy thận nhân tạo) cho ra vẻ xôm tụ bề thế, à há !
Mình nói nói tả lại cảnh người mù nghèo cần thay đổi lịch chạy thận kẻo tội người ta, “biết rồi, để báo cho bác sĩ xem lại”, chúng mình trở ra.
Lại rủ Sơ cùng mình đi thăm khoa Ngoại Tổng hợp, mới tối qua Người báo cho mình 1 ca bịnh nhà nghèo, bị thằng dân tộc (dt) nhỏ nhỏ tông mà nó cũng nghèo, lâu nay nằm ở Hồi sức Tích cực, mới chuyển qua khoa Ngoại Tổng hợp, hic.
Chưa tới 10h, người thân người đi thăm bịnh xếp hàng dài ngồi đợi đầy hành lang chờ, à há.
Thôi được rồi, chúng ta quay lại bếp ăn.
2. Vén miệng lên xin Sơ được chút thức ăn, Sơ dặn mình tự lấy, OK. Mình chào Sơ và mấy chị ở đó, chạy đi.
Mua thêm 1 tô mì quảng ngon, mình ghé tiệm Liên Hoa bự bự mua… 2 ổ bánh mì không nhân, ờ hớ, mấy ẻm quen mặt mình òy ! Mình chạy đi thăm già với cái bì thư sạch bên trong có mấy viên Otiv mình lấy trước lúc rời nhà, phòng khi già chưa có uống.
Gặp già đang ngồi khổ sở, già cố hết sức quét nhà thảm thảm làm sao !
– Ù uôi, già khỏe quá ! Để đó để đó, con quét phần còn lại cho.
Lại tiết mục “tối qua Hg bán hàng đắt khách lắm, lời mấy triệu luôn nên Hg nấu đồ ăn sai con đem qua nè”. Già đang buồn buồn tủi thân tủi phận nghe mình lừa đảo khuôn mặt già lập tức giãn ra, mắt sáng rực rỡ, nhoẻn miệng tươi cười :
– Hg bán được lắm hả cháu ?
– Đó đó, nhờ bà già cầu nguyện nên khách ghé Hg bán lời quá trời !
Già vui vẻ rồi, mình xuống bếp lấy tô muỗng đũa lên trút mì quảng ra, lại bắt đầu tiết mục dụ dỗ để già ăn sáng. Mới đọc kinh xong, chuẩn bị nhai thì già lại ngúng nguẩy, bắt đầu nói ra, chán ăn, ngán, mặn, dở này nọ các loại rồi. Hay dà ! Phải tung chiêu mới mong già ghé miệng ăn cho mình nhờ :
– Ô là la, bữa nay trời nắng đẹp quá, con ra sân phơi nắng chút nha.
– Ừ, phơi nắng tốt lắm đó con !
– Dạ. Con ra phơi nắng liền đây !
Chỉ chờ có thế, mình lẹ làng bước ra sân, online fét bút tám chiện với giang hồ tứ phương 8 hướng chơi mệt xỉu để già tự nhiên ăn ! 😀
1 hồi mình chạy vào, già đã ăn được gần hết tô mì, à há, mình mừng húm !
– Đây đây, Hg bán hàng đông khách, lời quá trời ! Hg bày trò ra làm bánh tằm ngon lắm nè.
– Hôm nay là ngày gì ?
– Dạ mùng 2 Tết !
– Sao hổng thấy ai tới thăm cô, chỉ có Hg với cháu cho cô ăn hoài zẫy ?
– Con đâu biết đâu ! Hg nấu ăn mấy nồi to đùng, bả sai con đem qua thì con đem chớ con đâu biết gì đâu !
– Lát zề nói cho cô cám ơn Hg, cám ơn cháu trai nhe.
– Dạ rồi, để đó con nhắn lại Hg. Cô ăn đi cho bả vui, bả nói con được ăn 2 hộp, cô 2 hộp. Nhờ cô mà con được Hg làm bánh cho ăn ké, hi hi.
– Không dám đâu ! Nhờ cháu mà cô mới có ăn đó chớ !
Mình ngồi vừa ăn vừa 8 chuyện thiên đình với già.
– Chồy ôy, cô biết hơm, triều thiên của Hg đẹp lắm !
– Hả ? Ai làm tặng Hg dzẫy ? Nhà xứ tặng Hg hả ?
– Dạ không, con thấy rồi. Nó nhỏ thôi, nhưng lộng lẫy lắm đó cô ơy.
– Ai làm tặng Hg dzẫy ?
– Hi hi, đó đó (mình chỉ tay lên vách cho già ngước lên nhìn).
Già vui vẻ.
Mình hỏi lại mấy em sinh viên, “có thấy mấy viên Otiv mình gửi lại hôm CN không, có cho bà uống hàng ngày đều không ? “Dạ, ok hết, uống hàng ngày 1 viên”, tốt !
Hic, dưới bếp bầy hầy hết biết, mới có 1 ngày mà xả tô chén muỗng tùm lum, thiu mốc tá lả ! Tội Hg chưa, Hg phải lên rửa dọn ngay thôi, mình ôm vụ này không được, mình mà lăn vào rửa dọn nữa là mất giờ kinh khủng khiếp đảm lắm ! Mà mấy việc nhỏ mọn này có nhằm nhò gì ?!
Bữa giờ già đau bịnh, hay mất tự chủ nên ỉa đái hôi thúi đầy quần. Mình nghe mùi hôi thúi, ơn anh Trời cho đủ để mình chịu được hết, mình xem như không nghe thấy mùi lạ nào, nhưng mình chỉ là hạng ruồi bèo nhèo mà thôi. Hg cứ phải lẳng lặng gom về giặt lấy giặt để để già có cái mà mặc đó thôi.
Phần thưởng xứng đáng đều nằm trên những gì con người ta có đủ ơn nghĩa cần thiết để cảm nghiệm được vinh quang mà dốc lòng, hết tâm hồn, hết sức, hết cả trí khôn để hầu hạ các cảnh thảm với dáng vẻ bề ngoài dường như chẳng phải máu mủ ruột thịt gì liên quan tới mình : những người già neo đơn, những bịnh nhân nghèo, những người bị bỏ rơi khiến họ phải sống lay lắt bên đời chẳng mấy ai thèm để mắt ngó ngàng gì tới, lại ghẻ lạnh hoặc xa lánh né tránh họ. Còn ai đủ tầm mức để đạt được triều thiên vinh quang ngày sau cuối hay không, việc đó anh Trời nhà mình sẽ xét xử, ảnh cấm mình nói gì thêm. Mình chỉ có nhiệm vụ hầu hạ ảnh bằng Nước và Lửa rồi làm lan truyền tình yêu từ những việc bé tẹo cỏn con ảnh sai mình làm như một chứng nhân của sự thật về tình yêu viên mãn như sự phụ mình mà thoy.
3. Chào già, mình quay trở lại ngã tư Cẩm Đô, chở ông già ba em Tr. Ng. Quốc Anh cùng lên bịnh viện.
Dọc đường mình hỏi kỹ lại, nghe ổng kể bên công an giải quyết, nói “bác có muốn nuôi thằng dân tộc thì nhận nó về nuôi luôn đi chứ nhà nó nghèo lắm” mà bực mình :
– Dân tộc gì ? Hễ dân tộc leo lên xe phóng chạy bạt mạng tông người ta là bỏ qua, là tha vì nó nghèo, nó chưa đủ tuổi à ? Anh công an nào mà nói ngang vậy bác ? Sao không biết thu xe nó, bán được đồng nào đền tiền thuốc thang cho người ta thì hay đồng đó, cho thằng dân tộc đó nó có bài học mà chừa đi chớ, lần sau nó lại phóng bạt mạng tông người khác làm sao ?!
Ông biết mình nổi giận, im lặng.
Mình trực tiếp thăm hỏi để nắm tình hình bịnh nhân 1 chút, đang truyền 1 chai kháng sinh nhỏ nhỏ, 1 chai khác đang trong hộp đợi truyền tiếp. Mô tả bịnh ghi “HP vỡ đại tràng Σ”. Uhm, em này được mổ rồi, chỉ được “ăn” chút chút cháo loãng, không đến nỗi nào thê thảm quá đâu. Mình dẫn ông xuống dưới tầng trệt đóng tiền.
– Bây giờ bác đã gom được hơn 2 triệu đồng thì con sẽ hỗ trợ bác 2 triệu đồng nữa, chúng ta sẽ đóng tạm ứng 4 triệu đồng như con đã thỏa thuận với cô y tá hành chính. Con xin được chụp biên lai để báo cáo với ân nhân nha, con sẽ nói rõ mình chỉ hỗ trợ 2 triệu trong số 4 triệu đồng trong biên lai.
– Ừ, cháu cứ làm, cảm ơn cháu…
Mình đóng tiền, lấy biên lai chụp cái hình, chạy lên 2 tầng lầu đưa biên lai cho y tá kẻo người ta nghỉ trưa. Rốt rẻng, xong, mình chở ông về để ông tranh thủ bán từng gói bún tươi kiếm từng ngàn bạc lẻ nuôi các con. Tạm biệt ông, mình chạy về, đã giữa trưa.
4. Chiều, mình đang ngồi nhà bán hàng kiếm chút cơm ăn thì 2 người DT lại tới tìm mình xin gạo, à há ! Thôi, mai kể tiếp, sẵn báo cáo cho ơn nhơn ở xa biết mình mới trao 2 phần quà DT. Giờ thùy mình đuối quá rồy, đóng cửa đy ngủ đã, à há !

4 Comments

  1. Nguyễn Hiếu

    Khong con Lời de noi ve nhung viec lam cua p va h va nhung an nhan. Tu nhien thay cau ho Minh khong duoc bang hat cat nua

    Reply
    1. Nguyen Phúc

      😀
      1. Tự nhiên cô thấy “câu hò” ?

      2. Cô ơi, con bất tài vô dụng, rất vô dụng bất tài, cô nói thua hạt cát là đúng, chính xác, vì con chỉ là hạt bụi của đất, nhỏ li ti của một hạt cát, có vậy thì mới được nhận Nước và Lửa của anh Trời đó cô ôy !

      Reply
  2. Nguyễn Hiếu

    Thay xau ho

    Reply
  3. Nguyen Phúc

    Í da í da ! Không không cô ôy, đừng như vậy mừ !

    Ở đêy anh Trời dặn con mần shao con mần vệy thôy mừ !
    Ông Frédéric Ozanam cũng nói rồi đó cô : “Bác ái không bao giờ nhìn về phía sau, nhưng luôn nhìn về phía trước”. Những việc gì là tốt là đẹp hôm qua những ai được Người vô hình mời gọi làm, được làm, làm được gì, hôm nay đã là quá khứ, không ai được phép xem những việc đã qua như là chiến tích để khoe khoang, để tự mãn, để kiêu ngạo hay hợm hĩnh, một chút gì tự trào cũng không !

    Đức yêu thương luôn đòi buộc sống hết mình cho hôm nay, và sẵn sàng tư thế cho ngày mai, cho tới khi đi hết cõi tạm cô ôy.

    Reply

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *