Nói thật là ngày Xu mới đi học mẫu giáo

Nói thật là ngày Xu mới đi học mẫu giáo, nhìn Xu khóc lóc, khủng hoảng, nhìn Xu bị giáo viên đánh phạt, tôi ghét hết mọi GV, tôi bức xúc với toàn bộ hệ thống GD, tôi ước có thể chạy khỏi VN ngay lập tức.
Nhưng may mà tôi còn có Sim, để nhìn 2 đứa lớn lên và phản ứng với đời rất khác nhau. Tôi hiểu rằng ăn cùng mâm, ngủ cùng giường, cùng ba cùng mẹ, nhưng chưa chắc đã sướng khổ giống nhau.
Và tôi nhận ra, cùng 1 cô giáo, họ có thể trở nên xấu tốt khác nhau khi dạy Xu hoặc Sim.
Mẫu giáo, Xu học với 1 cô toàn chê Xu gầy và ép Xu ăn, ép tôi cho Xu đi khám bác sỹ và uống thuốc tăng cân. Tôi nhiều lần xin cô cho Xu không cần ăn hết suất, nhưng buổi trưa cô vẫn ngồi ép đút hàng tiếng đồng hồ.
Năm sau, Sim được phân công học với đúng cô giáo đó. Tôi hốt hoảng, một mực xin chuyển lớp.
Nhưng thế quái nào mà ngay tuần đầu tiên Sim và cô ấy đã dính như keo. Cổ rất cưng Sim, thường âu yếm cho nằm bên cạnh, ôm cô ngủ suốt buổi trưa, và Sim thích cô ấy tới mức kế hoạch xin chuyển lớp phá sản.
Vào tiểu học. Lúc này, việc ăn ngủ bị xếp sau việc học, nên Xu lại ngon lành, được GV chủ nhiệm rất quan tâm và tận tình, cô ấy khen ngợi Xu suốt.
Năm sau Sim vào trúng cô ấy. Tôi và Xu mừng và yên tâm cho em lắm. Nhưng ngay buổi họp PH đầu tiên cổ đã rên lên ai oán: “Sim làm sao mà bằng chị Xu được!”
Sim bị chê vuốt mặt ko kịp, có hôm còn bị cô bắt nằm lên bàn đánh cho 2 roi . Suốt năm đó Sim phải học dưới cái bóng của chị Xu. Hú vía, may mà nàng ấy vô tư nên cũng không thù ghét, ganh tỵ gì với chị.
Thế nên tôi vẫn nói rằng việc GV cư xử thế nào với con mình, 1 phần là do giáo viên, và 1 phần do chính con mình. Không phải là ai dở ai xấu, chỉ là do cái từ trường của người này nó hợp hay ko hợp thôi, các cụ gọi là hợp vía và khắc vía ấy.
Tôi vẫn hay nói với Xu Sim, rằng không có người tốt tuyệt đối và người xấu tuyệt đối, chỉ là lúc thì tốt nhiều hơn, lúc thì xấu nhiều hơn. Với người này thì tốt, và với người kia thì xấu. Ở góc nhìn này thì tốt, từ góc nhìn khác thì xấu.
GV cũng thế, lúc này thì hiền, nhưng hôm khác lại dữ. Với học sinh này hiền nhưng với hs khác lại dữ.
Mọi thứ đều có thể thay đổi, con người càng dễ thay đổi và tình cảm thì càng chẳng chắc chắn hoài được.
Thế nên mới nói: “Chỉ nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi” mà.
Ví dụ chuyện tôi ly hôn thôi, nhiều người cứ xoáy hỏi: Tại ai? Tóm lại là bỏ chồng hay bị chồng bỏ?
Rồi có người tỏ ý bênh vực và ủng hộ tôi bằng bình luận: Em tốt thế này thế kia, Nó mù hay sao mà bỏ em?
Ôi, không! Chúng tôi mù bằng nhau. Chúng tôi tốt như nhau! nên mới chọn lấy nhau chứ.
Chia tay vì đơn giản là không hợp nữa thôi.
Tình bạn có vẻ bền hơn tình yêu, nhưng hic hic… mấy ai có thể là tri kỷ suốt cuộc đời?
Khi mình thất bại, khi ở đáy hố, có thể mất rất nhiều bạn cũ.
Nhưng nè, tới lúc thành công có thể còn mất nhiều bạn hơn, “nước đầy đổ điã khôn bưng” mà.
Nhiều bạn cứ đợi tôi trả lời những câu hỏi tư vấn là nên làm thế nào với con, với giáo viên của con… Ngày xưa tôi cũng hay đánh giá, và ban lời khuyên tứ tung, nhưng giờ tôi chậm hơn. Tôi thường ko trả lời được, bởi tôi không chắc cái gì thì vừa, cái gì quá tải, với con họ.
Một chút áp lực là tốt. Nhưng căng thẳng thế nào là đủ?
Một chút bất công cũng tốt. Nhưng tổn thương thế nào là đủ?
Có bé áp lực và bất công sẽ là chất xúc tác rèn luyện bé kiên cường và bản lĩnh hơn.
Nhưng có bé trở nên tự ti và trưởng thành không lành lặn, suốt đời.
Ngay Xu Sim nhà tôi cũng còn khác nhau. Không biết con bạn có ngưỡng chịu đau nằm ở thang số mấy?
Chỉ có cách ba mẹ phải tự học để đủ trình làm bạn đồng hành, làm bác sỹ riêng của con mình thôi à <3

More Informations

Đồ dùng học tập cho bé đảm bảo chất lượng, cam kết chính hãng, vận chuyển toàn quốc, giao hàng thu tiền tận nơi. Mua đồ dùng học tập cho bé với nhiều mẫu mã, chủng loại giúp bé học nhanh, nhớ lâu.

80 Comments

  1. Lê Nguyên Phương

    Ủng hộ em với quan điểm này, “Một chút áp lực là tốt. Nhưng áp lực thế nào là đủ? Một chút bất công cũng tốt. Nhưng tổn thương thế nào là đủ? Có bé áp lực và bất công sẽ là chất xúc tác rèn luyện bé kiên cường và bản lĩnh hơn. Nhưng có bé trở nên tự …

    Reply
    1. Thu Ha

      Dạ anh Lê Nguyên Phương! Em cũng ko thích cách rèn luyện trẻ em hà khắc như trại lính.
      Nhưng em vẫn viết để bố mẹ chậm chậm phản ứng lại 1 chút. Những PH không quan tâm tới con, bỏ mặc con cho Giáo viên hành hạ, thường là họ chẳng đọc FB này của em. …

      Reply
  2. Phong Dinh

    Làm cha mẹ thật khó hả chị. Yêu những bài viết của chị, rất tâm lý, không giáo điều lên gân. Mỗi lần đọc bài của chị mình cảm thấy mình không đến nỗi quá dở, mình không phải trường hợp duy nhất cảm thấy bối rối trong việc nuôi dạy con. Cám ơn chị ❤

    Reply
    1. Thu Ha

      Cảm ơn em! Có thể vì chị là mẹ, chị cũng từng khóc lóc nhiều về những chuyện này!

      Reply
  3. Trần Rùa

    Em cũng đang cố gắng học đủ để làm bạn với con đây chị ơi. Nhưng sao khó quá

    Reply
    1. Thu Ha

      Chị cũng thấy khó. Ai cũng thấy khó em ơi!

      Reply
  4. Que Tran Dang

    Tôi có cậu em là cháu đích tôn của họ lớn, cậu luôn chịu áp lực từ chính kỳ vọng gia đình, dòng họ mình, áp lực lớn đến mức cậu không lớn nổi

    Reply
    1. Thu Ha

      Em cũng biết nhiều người như thế, có người lớn lên được, nhưng lệch lạc suốt đời!

      Reply
  5. Wild Lotus

    Đọc bài chị viết lúc nào cũng thấy vừa phải, dễ chịu và thấy mình trong đó. Em cảm ơn chị.

    Reply
    1. Thu Ha

      cảm ơn em, Chắc tại chị mạng Thủy đó 😛

      Reply
  6. Toan Aasc

    Bổ sung: chia tay đơn giản vì mình chưa có anh khác, mà nó đã dám có em khác, kkk.

    Reply
    1. Thu Ha

      Xạo ko à! 😀

      Reply
  7. Thu Ha

    Xu SIm lớn gần bằng nhau, nên gặp 10 người thì tới 8 người hỏi “Sinh đôi hả?”
    Nhưng tính tình rất khác nhau.
    Sim vô tư, nằm đâu ngủ đó, suốt ngày quên và làm mất đồ, nhưng nàng ấy chả bao giờ tự chất lên lưng mình quá tải. …

    Reply
    1. Thanh Anh Thy

      Y chang 2 đứa nhà mình (13_11)
      Cô chị thì thuỳ mị đảm đang.. cầu toàn và luôn ý thức bản thân cao.nhưng lại dễ tự ái và chấp vặt..dễ bị tác động bởi ngoại cảnh .dễ tổn thương với những chê bai.ít khi mẹ con phải xảy ra mâu thuẫn nhưng có chuyện là mẹ c…

      Reply
  8. Thi Vinh Hoang

    Đọc này

    Reply
    1. Thu Ha

      Cảm ơn chị! <3

      Reply
  9. Ái Linh Dương

    Học làm mẹ nhất là kiên nhẫn với con thật là khó quá chị ơi,nhưng vẫn phải học…

    Reply
    1. Thu Ha

      Khó lắm em ơi, nhưng chẳng còn cách nào khác! Quà này không đổi không trả được!

      Reply
  10. Thu Ha

    Theo tôi, nếu con bị đánh phạt rồi con khóc 1 chút, con lo lắng vài ngày thì không sao.
    Chỉ khi nào thấy con bị biến thành thành 1 người khác, ko ăn bình thường, không ngủ, không cười nói, ko sinh hoạt như bình thường, không phải là con như hàng ngày, thì ngay lập tức nhảy ra ngừng việc đó lại, nói chuyện thẳng thắn với GV, chuyển lớp, hoặc chuyển trường.

    Reply
    1. Thiên Lý Triệu

      Nhà e mấy nay cũng đau đầu vụ này bác ạ! Bé mới sang trường công được 2 tuần, nhưng đang có mấy dấu hiệu bất ổn là đêm gào khóc nói mê đuổi cô giáo đi, rồi bảo mẹ bảo cô ra chỗ khác đi, lúc nào cũng trên tinh thần sẵn sàng nói con ko đi học đâu. Mà tr…

      Reply
  11. Thu Ha

    Ngay FB này cũng là ví dụ nè. Cũng 1 bài viết đó, mà có người thì khen ngợi, có người chửi rủa không tiếc lời.
    Bị chửi tất nhiên là tôi cũng buồn lắm chứ. Nhưng nguyên tắc của tôi là không chửi lại.
    Tôi thấy rằng chỉ cần giữ cho những vết thương của mình không biến mình thành một người không phải là mình, là đã đủ bận rộn rồi.

    Reply
    1. Thu Hà Lê

      em nghĩ do trải nghiệm của mỗi ng là khác nhau nên cùng 1 tình huống dẫn đến nhiều phản ứng ko giống nhau chị ah 🙂

      Reply
  12. Nguyen Thanh Mai

    Mình hay dạy con câu của ông tỷ phú Đài Loan thường nói :không ai có nghĩa là vụ phải thương con trừ cha mẹ, nên con cũng không có gì buồn khi họ ghét mình, con phải làm sao để họ quý và thương mình, vì vậy con mình ít buồn và tổn thương hơn khi có bất công

    Reply
    1. Thu Ha

      Mình nghĩ mình sẽ nói thế này: Nhiệm vụ của con là: con hãy cứ là phiên bản hoàn hảo nhất của chính con. Họ quý và thương mình thì may mắn cho cả 2, còn nếu ko thì kệ họ!
      Hehehe 😛

      Reply
  13. NgocYen Vu

    Con cháu cũng hay bị chê thấp còi. Mặc dù là bé vẫn ở trong ngưỡng bt ko bị suy dinh dưỡng. Nhưng các mẹ Việt Nam ngộ lắm, cứ phải ” thịt cả phản” mới đáng yêu cơ. Nghĩ bụng mình nuôi con chứ có nuôi heo đâu chứ

    Reply
    1. Thu Ha

      Chị và Xu bị chê gần 10 năm trời đó em, hic hic… Và giờ thì thỉnh thoảng vẫn bị chê nữa nè!

      Reply
  14. Phương Dũng

    Cảm ơn vì những bài viết bình dị và quá gần gũi với thực tế của chị,rất hay ạ!

    Reply
    1. Thu Ha

      Thank em! Vẫn có người đang chê kìa em! Kệ thôi.

      Reply
  15. Loan Nguyen

    “Một chút áp lực là tốt. Nhưng căng thẳng thế nào là đủ?
    Một chút bất công cũng tốt. Nhưng tổn thương thế nào là đủ?
    Có bé áp lực và bất công sẽ là chất xúc tác rèn luyện bé kiên cường và bản lĩnh hơn. …

    Reply
    1. Thu Ha

      Tui lai mà!

      Reply
  16. Ha Hai

    Bài này của bạn thì xàm thực sự. Không thể chấp nhận nổi

    Reply
    1. Thu Ha

      Okie bạn. Chào bạn.

      Reply
  17. Trang Phan

    với quan điểm của e thì e rất đồng tình với c hay nhất ở câu “chúng tôi mù như nhau”, hiện tại cuộc sống e chỉ xoay quanh 4 vấn đề : con, chồng, phụ huynh và công việc -> đủ để e stress muốn điên nhiều khi muốn buông xuôi mà không buông được, vấn đề nà…

    Reply
    1. Thu Ha

      Mình chỉ điều chỉnh được chính mình thôi em à, người khác mình phải kệ họ thôi!

      Reply
  18. Hoahong Khonggai

    Em rất thích cách nhìn nhận sự việc theo 2 chiều, đa hướng như của chị. Phấn đấu để k rơi vào tiêu cực, ngõ hẹp :-*

    Reply
    1. Thu Ha

      Cảm ơn em!

      Reply
  19. Nam Ha

    Một note rất khách quan! thanks tác giả!

    Reply
    1. Thu Ha

      Thank anh! Vì em đã ở 3,4 vai trò rồi, là Giáo viên, là con gái của Giáo viên, là mẹ của 1 bé khó, 1 bé dễ!

      Reply
  20. Hà Trịnh

    Yêu Hà và những chia sẻ của bạn. Đúng là chỉ có cách ba mẹ phải tự học để đủ trình làm bạn đồng hành cùng con mình mà thôi. Mình cũng đã nhiều lúc như quên mất điều đó bởi cs quá nhiều lo toan bận bịu. Nhờ những chia sẻ như này mà các mẹ như mình luôn nhớ đến trách nhiệm với các con của mình. Cảm ơn Hà nhiều lắm.

    Reply
    1. Thu Ha

      Cảm ơn bạn! Quan tâm tới giáo dục con chính là công việc quan trọng nhất và khoản đầu tư bền vững nhất đó ạ!

      Reply
  21. Đinh Hương Dịu

    Cô giáo của con mình rất quan tâm tới nó và đến bữa cũng hay ép cho con ăn để con chóng lớn và khỏe mạnh. Cô còn thường xuyên kèm cho con viết bài và rèn chữ cho con
    Cô rèn chữ cho con viết rất đẹp .Cô là một cô giáo nhiệt huyết và yêu trẻ .Tôi rất vui…

    Reply
    1. Thu Ha

      Ủa, bạn viết vậy là ý gì? Mình có làm gì tới cô giáo của con bạn đâu mà tự nhiên răn đe mình vậy?

      Reply
  22. Hồng Trần

    Bài viết của em quá hay và đúng.

    Reply
    1. Thu Ha

      Reply
  23. Nguyễn Thị Hạnh

    Ôi làm mẹ khó quá đi

    Reply
    1. Thu Ha

      Khó! Nhưng ko có đường lùi! Và dọc đường khá hạnh phúc, nên cứ đi thôi!

      Reply
  24. Bảo Ngọc

    Con thấy cô giáo kì cục quá cô ơi, chẳng phải cô đã dặn là không cần cho Xu ăn hết suất hay sao, mà thế nào cổ vẫn ép ?

    Reply
    1. Thu Ha

      Hahahha, thì cổ cứ ép, mình đâu có thể “phạt” cổ được! Chỉ có cách chuyển lớp, nhưng ở trường công chuyển lớp cũng rất khó!

      Reply
  25. Nàng chuột

    Rất đồng ý với chị. Chị thât siêu đấy.

    Reply
    1. Thu Ha

      Siêu gì! Cũng sai lầm chi chít chì chịt à!

      Reply
  26. Thu Ha

    Ko hiểu sao mình cứ cmt trả lời các bạn mà nó biến đâu mất tiêu, Hay là mình đang online trên đt nên ko thấy?

    Reply
    1. Gái Họ Vũ

      E cần câu Tl của c áp dụng cho con lúc này Cg ơi?

      Reply
  27. Tu Le Thanh

    Yêu chị mất rồi ❤️

    Reply
    1. Thu Ha

      Cứ yêu đi, nhưng đừng nói yêu mãi mãi!

      Reply
  28. Trần Ngọc Hảo

    Chị viết hay quá, đọc mà như đc khai sáng.

    Reply
    1. Thu Ha

      Thank em! Chỉ vì c là mẹ 2 đứa rất khác nhau thôi!

      Reply
  29. Thu Thanh

    Chỉ biết nói là bài viết của mẹ Hà rất tuyệt vời

    Reply
    1. Thu Ha

      Reply
  30. Thu Thương Nguyễn

    Thu Ha ạ, tớ nghĩ mọi người ko ai giống ai, đặc biệt là trẻ em. Ngay cả sinh cùng trứng cũng có điểm khác nhau mà! Và gv khi tiếp cận với các bé đương nhiên cũng ko thể giống nhau như đúc khuôn được. Có sự khác là tự nhiên thôi. Về áp lực và bất công, nếu cha mẹ dành thời gian cho con thì có lẽ đó sẽ là những gia vị làm cho cuộc sống của chúng ta thêm hương vị.. Thanks cậu về những chia sẻ luôn rất nhân văn.

    Reply
    1. Thu Ha

      Thank nàng! Vì tui từng trea3i qua ở cả 2 vị trí, làm GV rồi làm mẹ. hic hic, đau đáu lắm, nên thấm lắm!

      Reply
  31. Thu Ha

    Mấy tuần nay chiến sự giữa Giáo viên và PH mạnh quá!
    Tôi ko biết là may mắn hay là vất vả khi tôi đã được đứng ở 3,4 vai trò rồi, là Giáo viên, là con gái của Giáo viên, làm báo học trò nhiều năm, tiếp xúc với hàng ngàn học trò, rồi làm mẹ của 1 bé khó, 1 bé dễ! 1 bé chăm học, 1 bé ko chăm.
    Nhìn từ nhiều góc sẽ thấy bình tĩnh hơn.

    Reply
    1. Thu Ha

      Ha Hai Vụ này mình chưa biết. Vụ gì vậy bạn?

      Reply
  32. Thu Ha

    Gái Họ Vũ Em đọc lại bài của chị nha. Giờ c ko dám khuyên linh tinh nữa đâu! Chỉ có em là biết rõ con em nhất!

    Reply
  33. Gái Họ Vũ

    Thu Ha dạ vâng mcon e cảm ơn c ah

    Reply
  34. Thu Ha

    Gái Họ Vũ À, chị đọc được cmt của em rồi. Chị nghĩ Em cần xem lại em và những người trong gia đình đầu tiên. Xem trong nhà có chuyện gì khác lạ không? Có sự cố gì hay khủng hoảng gì hay ai làm gì con ko, bố mẹ có cãi nhau ko? . Sau đó xem lại chuyện trên trường xem bạn bè, thầy cô có vấn đề gì không?
    Trẻ con chẳng có gì gọi là “tự nhiên chán học , lì lợm” cả em ơi!

    Reply
  35. Thu Ha

    Có 1 bạn nói “nếu cô giáo thích đánh HS quá thì có thể chuyển qua nghề đánh giày chẳng hạn, vì càng đánh càng bóng”.
    Hic hic … chua chát quá! :'(

    Reply
    1. Thu Ha

      Hồng Trần Nhà em 7 năm nay ko xem TV, hic hic. Để tìm đọc lại

      Reply
  36. Lão Tử

    Theo tôi thì càng dạy trẻ càng nhỏ tuổi càng quan trọng!

    Reply
    1. Thu Ha

      Dạ đúng! Em cũng nghĩ vậy!

      Reply
  37. Đặng Thúy

    Đơn giản thôi chị nhỉ

    Reply
    1. Thu Ha

      sau khi phức tạp thấy vô nghĩa thì mới chuyển qua đơn giản được đấy!

      Reply
  38. Thao Dinh

    Có khi bài nào chị viết cũng phải share để bạn bè đọc chung mất thôi! Đúng là mọi thứ đều thay đổi được, và em tin là khi được tạo cơ hội thì mọi người đều có thể thay đổi theo chiều hướng tích cực cho bản thân và người khác. Em thấy cuộc chiến giữa ph…

    Reply
    1. Thu Ha

      Đúng là nếu 2 bên có chiến tranh thì chỉ khổ HS đứng giữa!

      Reply
  39. Nguyễn Hoàng Quân

    Đọc bài viết mà thấy cưng hai chị em quá! Cái gì mình nhìn nhẹ nhàng thì sẽ trôi qua nhẹ nhàng, người lớn hay mắc tật cứ làm quá lên mọi thương tổn của con trẻ. Thấy con ngã thay vì hét ầm lên làm nó hoảng theo, thấy nó không sao thì…mắng nó vì đã là…

    Reply
    1. Thu Ha

      Dạ, và phần nhiều là vì chúng ta không nỡ từ bỏ những gì đang có, hoặc là những gì tưởng rằng sắp có!

      Reply
  40. Xuan Hoa Tran

    Nhà mình có trai, có gái. Gia đình bạn bè, người thân 2 trai có, 2 gái có, song thai có, thậm chí có nhiều hơn. Nhưng mình nghiệm ra rằng chưa thấy gia đình nào mà tính cách và sự phát triển của 2 con giống nhau mặc dù cùng trong bụng mẹ đến ngoài môi trường sống. Hoàn toàn đồng ý với bạn Hà. ” Cha Mẹ sinh con, trời sinh tính” là vậy.

    Reply
    1. Thu Ha

      Dạ, thế nên giờ mà gặp 1 bé dù có ngỗ ngược, cá tính mấy thì em không dám kết tội Cha mẹ ko biết dạy con nữa!

      Reply
  41. Thu Ha

    Sorry vì mình diễn đạt ko rõ dc ý. Vì có bạn ý kiến rằng minh mâu thuẫn, mình đang cho phép GV đánh con mình.
    Xin nhắc lại là Mình phản đối bạo lực với HS. GV đánh HS là GV sai, GV bất lực!
    Tuy nhiên GV là con người. Họ cũng có quyền đôi lúc phạm sai …

    Reply
    1. Thu Hương

      Mình có lúc bực quá còn đánh con mà.
      Vì mình sống ở đâu thì phải thích nghi đc trong điều kiện hiện hữu . Con cái cũng vậy. Ko thể dọn thế giới theo ý mình rồi đặt con mình vào đó. cho nên, nâng cao khả năng thích nghi cho con cái là cần và nên. Ngay …

      Reply
  42. Lão Tử

    Đừg quá tỉ mỉ,tiểu tiết, và k có công thức chug cho tất cả. Hãy tìm con đườg tốt nhất có thể, và chúc các bạn thành công.

    Reply

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *