Rớt giữa trời

Rớt giữa trời
Ta dệt sợi tơ nhện giữa trời
Thấy người ngã ta cũng đi vào ngã
Kẽ ngã vào chăn ai ngã vào chông
Nệm êm ái thì mau quên ngã
Cười khểnh ung dung kệ chán thế gian
Gai thì đau thấu sao mau quên được ngã
Vật mình đứng dậy lẽ cảm ơn đời
Phước làm phận hưởng đâu ai chịu
Phận làm phước hưởng sướng lắm thay
Ngày nay thánh phán như tiên phật
Ai cũng tựa như bậc thoát trần
Thấy người đi rằng mau chạy trước
Soán cái ngôi làm bậc sáng tài
Chân lý này do thân tự phát
Kiến thức này là do tôi ngộ
Học lỏm thì nhanh phát ngôn cũng tài
Khôn là tốt nhanh cũng là tốt
Ngốc cũng có hay chậm cũng có hay
Chỉ mong sốt sắng đừng quên ơn ngã
Đừng nuốt sách gió đừng gặm thế gian
Bỏ quên chân thấu so cùng trời đất
Một chữ là thầy nửa chữ cũng là thầy!
Ngàn vạn tri ân cảm thọ tri tâm.
See Translation

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *