Sáo đen và sáo đá

Sáo đen và sáo đá
Nuôi sáo như một phong trào. Dưới đại đội 1, thằng Đặc nuôi một con sáo đen. Thằng Căn ra dân cũng xin bọn trẻ con được con sáo đá. Giống sáo đá lông ghi pha đen, cổ quàng khoanh lông trắng lớn con lắm mồm, nhưng chậm chạp hơn sáo đen. Sáo đá nhiều thằng bảo quê tao gọi là cà cưỡng. Chuyện giống loài, tên gọi tép tôm, cào cào châu chấu đã khởi đầu cho nhiều trận cãi nhau muôn thuở quê tao quê mày.
Thằng Đặc làm cho sáo đen cái lồng. Sáo đá của thằng Căn đầu tiên nuôi trong ống bơ. Nhưng giống sáo đá lớn nhanh, cái ống bơ chật nên lại gửi sang lồng sáo đen. Tuy vậy, giống sáo cũng không hiếu chiến như gà chọi hay họa mi. Chúng nó chung lồng nhưng không mổ nhau khi còn non. Chỉ tranh ăn những khi có châu chấu hai thằng bắt về.
Rồi sáo biết bay chuyền, nhớn nhao trưởng thành thành “ông kẹ” sáo do được lính chiều, chuyên gây phiền phức. Hai đứa đi chơi đâu là huýt sáo theo cho nó oai. Cứt sáo tanh lòm ỉa trắng vai áo lính nhưng tụi nó vẫn chịu được. Cứt ai vừa mũi người ấy, ăn chơi phải nghiến răng. Mấy con sáo còn thích phẹt vào áo của thằng Tào anh nuôi khi đang phơi, dường như ở đó có mùi gì hấp dẫn. Tào kỹ tính sạch sẽ, lại không yêu động vật nên có lần nó rình vồ được quả tang, dọa bóp chết toi. May nghĩ thế nào lại tha. Cả hội đang đánh tiến lên, con sáo nhảy vào cắp cái bút bi ghi điểm, bay ra suối thả tõm. Điên nổ ruột.
Lính 78 ở đơn vị tôi đến năm 82, từ khi có Luật Nghĩa vụ quân sự được chiếu cố hơn. Tác chiến dài ngày lính cũ ít phải đi. Chỉ xuống anh nuôi giúp việc lặt vặt hoặc tăng gia rau cỏ, cải thiện chờ đợt ra quân gần Tết. Gia tài có gì đâu? Mấy chục phụ cấp tiền Rịa lẫn tiền Việt. Anh em còn ở lại trong bữa nhậu chia tay, góp vào mỗi người cho một ít như người ta bỏ phong bì đám cưới bây giờ. Màn mùng mới lĩnh đem mắc cho chó để liên hoan. Ra chợ làm đôi tông gan gà, ít xấp vải Thailand, đôi cục xà bông Camay, cái hộp quẹt ga sơn mài… nhét vào cái bồng lép kẹp là lên đường về quê mẹ.
Chuyến xe về nước trên thùng ngoài những cái bồng lép cũng có cả những cái ba lô căng phồng thuốc Samit, kem đánh răng 3 màu, vải ốt pho Thái của mấy anh sĩ quan Ph’nom Penh đi “công tác” nhờ xe lính ra quân. Sợ bẹp cái lồng sáo, hai thằng để lên trên đống ba lô. Sáo không phân biệt được ba lô lép của chủ, ba lô đầy của sĩ quan đi buôn. Cứ buồn ỉa là nó phẹt lung tung. Thấy sáo ỉa đầy nắp ba lô thuốc lá, các anh giắt K.54 tưởng mình to, tức tối bắt quăng cái lồng sáo đi. Một trái nặng nặng tròn tròn tức thì bỗng đâu gõ cái cốp vào mũ kèm theo những ánh mắt không thiện cảm gì. Từ đó các anh ấy chán, không thèm càm ràm nữa. Đời lính chiến thoát chết trở về có cái lồng sáo là quý nhất, có họa khùng điên mới dây với chúng nó làm gì.
Từ trạm Long Bình hành quân bộ ra ga Hố Nai, lên tàu hồi hương trên chuyến tàu áp Tết. Đến ga Đà Nẵng tàu dừng nghỉ lâu. Sân ga xanh rì áo lính tràn xuống ăn uống rửa ráy. Chợt thấy tiếng kêu thất thanh ở hàng cơm bên cạnh. Hóa ra hai con sáo thừa cơ lao vào cướp cá cơm với tôm kho của người ta đang ăn. Bộ đội cười rộ. Mấy cô mấy bà đang dùng bữa hẳn đã có chồng, nhưng chắc chưa thấy một giống chim nào láo như thế. Quả không hổ danh chim bộ đội. Thằng Căn vỗ bốp bốp vòi nước máy đang chảy gọi:” Sáo tắm, sáo tắm!”. Hai con sáo bỏ rình hàng ăn, sà xuống xòe cánh vãy đuôi quạt nước tung tóe la chí chóe. Dân tình bâu lại xem đôi sáo tắm trên sân ga. Có người nằng nặc đòi trả 70 đồng đôi sáo cọc cạch này. Một số tiền khá lớn lúc đó, nhưng chúng nó dứt khoát không bán. Chẳng ai đi bán đứng đồng đội bao giờ.
Qua đèo Hải Vân, ra đến đất Quảng Bình. Tàu bắt đầu chạy nhanh. Một con châu chấu ở đâu lạc vào bậu trên cửa sổ tàu. Thằng Đặc nhanh tay vồ được. Nó dứ dứ cho con sáo đen của nó nhưng con đá lại giật được. Vẫn sẵn tính thiên vị, nó mở lồng túm con đá, lấy lại con châu chấu cho con đen ăn. Con châu chấu hơi to, con đen cặp ngang mỏ lừa lựa xoay dọc để nuốt. Đã thế lại còn chui khỏi lồng, nhảy lên bậu cửa tàu để lảng xa con đá. Hấp! Một cơn gió phất qua bạt con đen khỏi ô cửa sổ. Thằng Đặc nhoài mình ra khỏi ô cửa gọi ời ời sáo ơi, sáo à…Tiếng gọi của nó lạc đi trong tiếng bánh sắt nghiến ray ầm ầm. Con sáo đen vẫn còn bay đuổi theo đoàn tàu mãi, đuối hơi rồi mất tích trong bầu trời phía sau.
Con sáo đá thằng Căn mang về quê, thôn Mai Hiên, Mai Lâm huyện Đông Anh nuôi. Một thời gian sau cũng chết. Chắc vì nó cũng nhớ héo hắt trảng rừng K’Bal Tàhiên, nơi quê nhà của nó.
(trong hình là sáo đen, sáo đá và sáo nâu)

40 Comments

  1. Trần Minh Hải

    Người làm sao, bào hao là vậy. Chim họ hay thế-chuym mềnh thì sao ? Hà hà

    Reply
    1. Trung Sy

      Đã chết, chết hẳn rồi 🙁

      Reply
  2. Vinh Linhthe

    Về Bắc thái thằng Mai cũng rước đâu con sáo về nuôi , lúc đầu vui đáo để , sau ngoài mấy trò tinh quái của nó còn chuyên ị vào trong giầy của lính ta , sau đuổi đánh nó bỏ đi đêm đêm về ỉa vào giầy he he he

    Reply
    1. Trung Sy

      Giày lính có mùi gián hoặc bọ hung…là những con bọ nó thích

      Reply
  3. Hoàng Sơn

    2 con sáo này biết chửi thề ko Sy Trung, vì lính mình mở miệng là chửi thề?

    Reply
    1. Trung Sy

      Chửi quá tốt ý chứ 😀

      Reply
  4. Minh Tran

    Ai tin trời…!?!?….chim là lạ đá tỉnh bơ hahaha.

    Reply
  5. Dũng Khởi Nguyên

    Hay quá ….nhưng cho em chùi nước mắt tội cho con sáo sổ lồng …. suốt đời còn lại ko dc hít mùi khói thuốc rê cuốn giấy báo khét khét… nó càng ko dc ngữi mùi mắm ” Cô ” quen thuộc !!! Hic hic nó phải quen với môi trường dân dã mà quên bẵng tiếng kẻng giờ cơm …..!

    Reply
    1. Trung Sy

      Sáo giờ nó chỉ thính mùi bia

      Reply
  6. Phạm Văn Huy

    Úi cháu để đt trong túi nó bị đè nhảy cmt. Cháu ko có ý gì đâu

    Reply
    1. Trung Sy

      Trong túi cũng có sáo à 😀

      Reply
  7. Dũng Khởi Nguyên

    Và sáo cũng thích ngữi râu đàn ông nữa !!!!

    Reply
  8. Anh Dung Do

    https://youtu.be/582kJZtp6R0
    Sáo á? Ở Battambang nhiều vô kể. Tặng lão Sy Trung và các chiến binh đã từng lê gót giày năm xưa bên K nè.

    Reply
    1. Hoàng Sơn

      Ớ sào sào khô…

      Reply
  9. Phạm Văn Huy

    Có sáo chứ chú. Sáo đen chú ạ. Chắc là cùng loại với con bên ô cửa tàu hỏa chú ạ

    Reply
  10. Trung Sy

    Kôn cà keo ơi si ấy pu thum thum

    Reply
  11. Nhi Dũ Lưu

    chuyện nuôi sáo rất vui. Hồi ở Pailin, anh em e812 tụi tui ai cũng nuôi sáo, có những kinh nghiệm thú vị. Thậm chí có bạn đi hành quân dài ngày còn mang sáo theo… Sáo làm tổ trên ngọn cây thốt nốt, bắt về càng nhỏ nuôi càng khôn nhưng nuôi cực. Thiệt ra bộ đội cô đơn nên nuôi sao, vậy thôi, đỡ buồn…

    Reply
    1. Tran Dung

      Nuôi sáo để tìm niềm vui, tìm sự sung sướng nho nhỏ đời lính…. để rồi một mai có khi làm “xương” cho sáo đó bạn!!!

      Reply
  12. Anh Dung Do

    Si cà đam việt no…. kkkk

    Reply
  13. Amy Pcbt

    Bác Trung Sy: Mấy bài viết ngày xưa trên VMH có một số bài về con sáo chửi bậy, chửi cả btr Ctr mà. Không nhớ là của bác hay là của bác BY1960 nhỉ…

    Reply
  14. Trung Sy

    Amy Pcbt của tôi, trong một đoạn khác

    Reply
  15. Nguyễn Duy Hồng

    Răng chi mà Bác cho đoạn kết chẳng có Hậu một chút nào , Nó cứ như những ” Người Lính K ” chúng ta mà không ai Nhớ và Nhắc đến !

    Reply
    1. Trung Sy

      Chuyện thật nó thế thì nói thế, bác à

      Reply
  16. Nguyễn Duy Hồng

    Em ở Bắc ninh , ngày nào cũng sang Hà nội , xin hỏi Bác Tùng Trung sĩ 1 nhà ở phố nào ạ ?

    Reply
    1. Trung Sy

      Tôi ở Khương Trung bạn ạ

      Reply
  17. trần hiếu

    Ô hô, em tưởng anh ở trong SG như anh Bảo. Nhà em gần nhà anh, ngay khu đô thị Định công.

    Reply
  18. Trung Sy

    Khương Hạ là quê nội tôi 🙂

    Reply
  19. trần hiếu

    Kinh thật, anh đúng là HN gốc đấy!

    Reply
  20. Nguyễn Xuân Thắng

    Bác mê cả chim à?

    Reply
    1. Trung Sy

      Chả nhẽ lại mê cả lú?

      Reply
  21. Bảo Trần

    Còn sáo của Trung Sỹ là sáo nâu. Trước hồi còn ở lính thì nó là sáo… đá, cũng cứng như đá í chứ, rưng mà giờ nó lão hóa thành… sáo nâu, hehe

    Reply
  22. Nguyễn Duy Hồng

    Cho Em xin số điện thoại của Anh nhé

    Reply
    1. Trung Sy

      Đã pm

      Reply
  23. Le Ngoclan

    Cái kết chán phèo 🙁

    Reply
    1. Vinh Linhthe

      Ít ra làm miếng chả nhể ?! He he

      Reply
  24. Thuy Phan

    Cái kết chả có hậu gì cả, cụ phải bịa tí cho hay chứ

    Reply
    1. Trung Sy

      Không nhé, nó thế nào hãy kể thế. Chuyện chứ không phải truyện nhé

      Reply
  25. Anh Dung Do

    Khồng. Có lần bú bia với lão Trung Sy ở 19c Ngọc hà, tình cờ đi WC chung, tôi kiểm tra rồi, quả có thế. Lão cũng đã bẽn lẽn nhận thiếu sót. Thôi bỏ đi.

    Reply
  26. Thuy Phan

    Biết là thật nhưng chả thích cụ ạ, buồn

    Reply
  27. Hoàng Sơn

    Chỉ khương trung, khương hạ thôi à… Trung Sy?

    Reply

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *