42 năm sau súng bom

42 năm sau súng bom
Họ vẫn bắt Sài Gòn phải ngủ
Gác ước mơ lên trên nóc tủ
Giờ giới nghiêm rậm rịch vỉa hè
Chị bán hàng rong chạy le ta le te
Cô vé số bước thập thà thập thõm
Em gái váy hồng ngác ngơ lo bị tóm
Đám Tây lông hùng hục trốn vô phòng
Bến Bạch Đằng ho sù sụ lưng còng
Dinh Thống Nhất đi vòng sau cửa sắt
Đường Nguyễn Huệ đèn màu hiu hắt
Thành phố nằm co, giới nghiêm buộc ngang đầu…
Thành phố ngủ đi – thành phố đầu tàu!..