Lâu lắm mới có một bộ phim Việt chính thức ra mắt tại một rạp lớn của Mỹ nên dù không thích lắm phim nước mình nhưng vẫn phải đi coi

Lâu lắm mới có một bộ phim Việt chính thức ra mắt tại một rạp lớn của Mỹ nên dù không thích lắm phim nước mình nhưng vẫn phải đi coi, coi để ủng hộ những người bạn đã chịu khó, đã có lòng mang nó qua đây.
Sẽ không so sánh với kịch vì sân khấu và điện ảnh có ngôn ngữ không giống nhau. Chỉ thấy phim xây dựng nhân vật hơi cường điệu. Để khắc hoạ thật đậm sự khác biệt giữa những thế hệ, giữa những nền văn hoá, những người làm phim đã cho cô cháu gái mang một tính cách rất-Mỹ. Họ xây dựng nhưng không hiểu lắm về thế hệ trẻ bên này. Có thể chúng không thể hiện nhiều tình cảm như người Á đông, có thể chúng sống rất lý trí nhưng không như nhân vật trong phim, chúng không hỗn hào, không mất dạy.
Nói chung, anh chị em bên này nếu có thời gian, nên đưa cha mẹ ông bà đi coi để họ được khóc chơi.
Phim còn chiếu tại AMC BLOCK, đi coi đi, để đỡ nhớ quê nhà. Đỡ nhớ không phải vì bộ phim mà vì không khí khán phòng. Lu bu ồn ào như cái chợ chồm hổm. Vui dã man.