Mẹ tôi

Mẹ tôi!
Ngồi trên sân thượng một mình.ngắm nhìn hoàng hôn đang dần xuống.và tôi nhớ mẹ tôi da diết.
Nỗi nhớ mẹ chợt đến như một ngọn thủy triều dâng cao dù mẹ tôi đã mất từ lâu lắm rồi.
Những lời mẹ dạy dỗ về đạo làm người,về cách cư xữ trong đời .
Mẹ biết tôi thích thơ nên lúc nào mẹ cũng làm những bài thơ tặng tôi trong đó hàm chứa những lời dạy dỗ mà đến bây giờ vẫn là hành trang theo tôi suốt đời.
Bài mẹ dạy tôi thích nhứt là “quân tữ”mẹ dạy “ai cư xữ không tốt mình thì mình cứ thứ tha và càng cư xữ tốt hơn.lúc bé tôi tức tối vì cách dạy đó nhưng với thời gian trôi qua ,bao nhiêu và chạm trong đời tôi mới “ngộ”là những điều mẹ dạy là tuyệt vời.mẹ dạy “ai cũng có tâm hết nhưng cái tâm cũng cần vung bồi ..
Hôm nay ngày lễ mẹ và tôi ngồi lặng lẽ nhìn mặt trời đang dần dần lặng .nhớ mẹ thật nhiều .bỗng dưng tôi ngân nga 2 câu thơ ”
Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng
Con thành mồ côi.
Và lệ tôi tuôn trào vì nỗi nhớ mẹ dù mình đã là mẹ…..
See Translation