Nói thật là ngày Xu mới đi học mẫu giáo

Nói thật là ngày Xu mới đi học mẫu giáo, nhìn Xu khóc lóc, khủng hoảng, nhìn Xu bị giáo viên đánh phạt, tôi ghét hết mọi GV, tôi bức xúc với toàn bộ hệ thống GD, tôi ước có thể chạy khỏi VN ngay lập tức.
Nhưng may mà tôi còn có Sim, để nhìn 2 đứa lớn lên và phản ứng với đời rất khác nhau. Tôi hiểu rằng ăn cùng mâm, ngủ cùng giường, cùng ba cùng mẹ, nhưng chưa chắc đã sướng khổ giống nhau.
Và tôi nhận ra, cùng 1 cô giáo, họ có thể trở nên xấu tốt khác nhau khi dạy Xu hoặc Sim.
Mẫu giáo, Xu học với 1 cô toàn chê Xu gầy và ép Xu ăn, ép tôi cho Xu đi khám bác sỹ và uống thuốc tăng cân. Tôi nhiều lần xin cô cho Xu không cần ăn hết suất, nhưng buổi trưa cô vẫn ngồi ép đút hàng tiếng đồng hồ.
Năm sau, Sim được phân công học với đúng cô giáo đó. Tôi hốt hoảng, một mực xin chuyển lớp.
Nhưng thế quái nào mà ngay tuần đầu tiên Sim và cô ấy đã dính như keo. Cổ rất cưng Sim, thường âu yếm cho nằm bên cạnh, ôm cô ngủ suốt buổi trưa, và Sim thích cô ấy tới mức kế hoạch xin chuyển lớp phá sản.
Vào tiểu học. Lúc này, việc ăn ngủ bị xếp sau việc học, nên Xu lại ngon lành, được GV chủ nhiệm rất quan tâm và tận tình, cô ấy khen ngợi Xu suốt.
Năm sau Sim vào trúng cô ấy. Tôi và Xu mừng và yên tâm cho em lắm. Nhưng ngay buổi họp PH đầu tiên cổ đã rên lên ai oán: “Sim làm sao mà bằng chị Xu được!”
Sim bị chê vuốt mặt ko kịp, có hôm còn bị cô bắt nằm lên bàn đánh cho 2 roi . Suốt năm đó Sim phải học dưới cái bóng của chị Xu. Hú vía, may mà nàng ấy vô tư nên cũng không thù ghét, ganh tỵ gì với chị.
Thế nên tôi vẫn nói rằng việc GV cư xử thế nào với con mình, 1 phần là do giáo viên, và 1 phần do chính con mình. Không phải là ai dở ai xấu, chỉ là do cái từ trường của người này nó hợp hay ko hợp thôi, các cụ gọi là hợp vía và khắc vía ấy.
Tôi vẫn hay nói với Xu Sim, rằng không có người tốt tuyệt đối và người xấu tuyệt đối, chỉ là lúc thì tốt nhiều hơn, lúc thì xấu nhiều hơn. Với người này thì tốt, và với người kia thì xấu. Ở góc nhìn này thì tốt, từ góc nhìn khác thì xấu.
GV cũng thế, lúc này thì hiền, nhưng hôm khác lại dữ. Với học sinh này hiền nhưng với hs khác lại dữ.
Mọi thứ đều có thể thay đổi, con người càng dễ thay đổi và tình cảm thì càng chẳng chắc chắn hoài được.
Thế nên mới nói: “Chỉ nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi” mà.
Ví dụ chuyện tôi ly hôn thôi, nhiều người cứ xoáy hỏi: Tại ai? Tóm lại là bỏ chồng hay bị chồng bỏ?
Rồi có người tỏ ý bênh vực và ủng hộ tôi bằng bình luận: Em tốt thế này thế kia, Nó mù hay sao mà bỏ em?
Ôi, không! Chúng tôi mù bằng nhau. Chúng tôi tốt như nhau! nên mới chọn lấy nhau chứ.
Chia tay vì đơn giản là không hợp nữa thôi.
Tình bạn có vẻ bền hơn tình yêu, nhưng hic hic… mấy ai có thể là tri kỷ suốt cuộc đời?
Khi mình thất bại, khi ở đáy hố, có thể mất rất nhiều bạn cũ.
Nhưng nè, tới lúc thành công có thể còn mất nhiều bạn hơn, “nước đầy đổ điã khôn bưng” mà.
Nhiều bạn cứ đợi tôi trả lời những câu hỏi tư vấn là nên làm thế nào với con, với giáo viên của con… Ngày xưa tôi cũng hay đánh giá, và ban lời khuyên tứ tung, nhưng giờ tôi chậm hơn. Tôi thường ko trả lời được, bởi tôi không chắc cái gì thì vừa, cái gì quá tải, với con họ.
Một chút áp lực là tốt. Nhưng căng thẳng thế nào là đủ?
Một chút bất công cũng tốt. Nhưng tổn thương thế nào là đủ?
Có bé áp lực và bất công sẽ là chất xúc tác rèn luyện bé kiên cường và bản lĩnh hơn.
Nhưng có bé trở nên tự ti và trưởng thành không lành lặn, suốt đời.
Ngay Xu Sim nhà tôi cũng còn khác nhau. Không biết con bạn có ngưỡng chịu đau nằm ở thang số mấy?
Chỉ có cách ba mẹ phải tự học để đủ trình làm bạn đồng hành, làm bác sỹ riêng của con mình thôi à <3