Tiếng cối đêm sương

Tiếng cối đêm sương
Khẩu phần thịt hộp đã hết, cả bọn sụp soạp húp canh chua lá bứa nấu mì tôm. Lấy bình tông nước sâm rừng về treo lên chạc cây đầu lán là hết việc trong ngày. Bây giờ có thể nằm duỗi dài nghe xương khớp kêu lắc rắc, hé mắt nhìn bóng lính trung đội đang sì sụp nước sâm nóng quanh đống lửa trước khi chìm nhanh vào giấc ngủ.
Tong_ tong ….Giọng nam trung không lẫn được của tiếng đề pa cối 82mm. Tai giỏng lên, các giác quan choàng thức trong khi thân thể rã rời vẫn nằm yên bất động. Đạn rơi nổ ngoài suối lớn, cách trại khoảng 200m. Tụi đang uống nước vội vã dập lửa. Tôi kéo tấm đắp im lặng thụ hưởng trận pháo kích. Tiếng đề pa của 2 khẩu cối 82 tong tong liên tiếp, nghe rất vang và gần. Thế nghĩa là tụi Kh’mer Đỏ không đào hầm pháo, ngang nhiên giá cối lộ thiên trên cái đỉnh nào đó giã vào đội hình trung đoàn bộ E10. Địch ở đây quá ngạo mạn. Tiếng đạn nổ trầm nhịp đôi rải rác dọc bờ suối, vọng âm rền chạy trên các triền đồi. Không thấy tiếng phản pháo của quân nhà.
Hơn một năm nay mới lại nghe tiếng cối địch, lòng cực kỳ ngao ngán. Hy vọng ngày trở về tan dần theo từng tiếng trái phá rừng khuya nơi thâm sơn cùng cốc. Đời tôi đã có nhiều lần tưởng bở. Lần đầu từ khu sơ tán bom Mỹ ở Bá Hiến, Vĩnh Phúc trở về Hà Nội đúng dịp Tết năm 1968. Tôi ôm chặt bà ngoại thơm mùi quết trầu dưới ánh điện sáng trưng. Bình hoa đào thắm đỏ bên tờ lịch cứng in hình màu một em bé gái rất xinh. Lòng trẻ thơ ngây nghĩ mình sẽ được ở Hà Nội mãi mãi. Oành_oành! Điểm nổ đã gần hơn chút. Khá lắm các con ạ! Bốn năm sau, ngày 16/4/1972, tôi lại lếch thếch trên xe đạp, sơ tán gấp ra ngoại thành chạy B.52 trong một đêm trăng máu. Trở về Hà Nội lần thứ hai cũng đúng dịp Tết hiệp định Paris ký kết. Hoà bình mong manh chẳng biết được bao lăm, nhưng mùi mát ngái hoa thược dược, violet nẫu ế chất đống trước cửa nhà đêm ba mươi vẫn thoáng đâu đây. Năm 1975 trôi qua, một niềm tin hòa bình vĩnh viễn. Tuổi niên thiếu trưởng thành trong những cuốn truyện tình yêu lãng mạn, truyện mùa hè cấy hái, trong các bài hát du ca nhẹ nhàng. Mơ mộng rằng một ngày nào đó thành anh phi công nông nghiệp, nằm dài trên cỏ dưới gầm cánh chiếc máy bay phun thuốc trừ sâu trên thảo nguyên mênh mông với nàng Đasa tóc vàng. Rồi say đắm yêu đương nhau, để đến nỗi con chó chăn cừu phải vẫy tai ghen tỵ. Cái đêm thảo nguyên nóng nực ấy, người ta nghe rõ cả tiếng cỏ ba lá đang tách mầm… Bố láo bố toét, mơ ước cuộc đời ra cám hết cả! Ba năm sau, tôi vào lính vội khi mới thi xong còn chưa có giấy báo điểm đại học, để sang đây đánh nhau bất tử với bọn chó chết này. Tôi đã lại xa Hà Nội lần nữa, và đã thấy những điều kinh dị quái gở không từng có trong bất kỳ một cuốn sách nào. Lạy giời đừng có trái cối lẻ nào rớt vào đây, đừng để con phải xa nhà mãi mãi…
Tiếng cối địch ngừng đột ngột làm cả trung đội tỉnh ngủ. Đêm mùa khô có sương dày thế này cũng lạ. Nhưng vùng này sát biển, cách vịnh Thailand có vài km đường chim bay. Hẳn những trận gió tây hiếm hoi trái mùa đã lùa hơi nước biển đến rừng già. Sương ngưng đọng trên tán lá, giọt xuống mái lều lộp bộp như một trận mưa nhỏ. Trời càng khuya càng lạnh. Anh Hoạch mò dậy cời lại than, lùa những khúc củi cháy dở lúc nãy xuống gầm lán rồi ngồi bó gối trông ra ngoài rừng trắng sữa. Chắc anh ấy đang nhớ thằng cu con. Tôi thở dài trở mình, kéo tấm đắp lên trùm đầu, nằm sát lại anh Ky.